Mature. một người đàn ông cô độc ở London và một bé mèo lai mềm mại. Top Kook! Bottom Tae! written by me. wPMq. Giới thiệu truyện Bảo Bối! Lại Đây Hắn là Hoàng thượng, là bậc đế quân đứng đầu một nước nhưng lại vô cùng ham chơi, không màng chính sự. Nói đúng ra thì hắn cũng không hoàn toàn sai mà cái sai chủ yếu là do bảy vị huynh đệ “tốt” bán đứng hắn rồi bắt hắn lên làm Hoàng thượng. Lịch sử bao đời chưa thấy có một giai đoạn nào mà các hoàng tử trong cung thấy ngai vàng như thấy nhà tù. Có phải vì đất nước yên bình quá, nhân dân ấm no quá nên không ai muốn ngồi lên ngôi vị đó nữa không? Ngày Tiên hoàng hạ chiếu chỉ truyền ngôi, trong cung bỗng chốc không có bóng của một vị hoàng tử nào cả. Lăng Tiêu Nghệ vốn đã trốn rất kỹ càng ở kỹ viện rồi nhưng vẫn bị mấy huynh đệ kia giao nộp cho Tiên hoàng. Và tất nhiên, hắn phải trở thành Hoàng thượng tiếp theo. Lăng Tiêu Nghệ sau khi lên ngôi vua thì cũng không khá lên được bao nhiêu, không những không thể hiện mình là một bậc đế quân anh minh, yêu nước thương dân mà còn thường xuyên trốn cung đi chơi. Ấy vậy mà trong một lần trốn ra ngoài, hắn lại vô tình bắt được một tiểu mỹ thụ béo béo tròn tròn vô cùng dễ thương. Nghe Lăng Tiểu Bảo nói, Bạch Miên ngây ngẩn cả người. Trong lòng cậu thầm nghĩ “Không phải đứa nhỏ này muốn có nương đến phát điên rồi chứ.”Nắm lấy tay Lăng Tiểu Bảo, Bạch Miên thâm tình nói “Ngươi tên là gì?”“Lăng Tiểu Bảo!”.Nếu như Bạch Miên chịu siêng năng học hành, hoặc chí ít cũng biết về thế sự bên ngoài thì có lẽ về sau cậu sẽ không phải hối hận nhiều như vậy…Bạch Miên mĩm cười nói “Được rồi tiểu Bảo, ngươi nói muốn ta làm nương ngươi sao? Ngươi có biết nương là người như thế nào không? Muốn làm nương ngươi thì đó phải là nữ nhân mới được, còn ta là nam nhân, cho nên ta không thể nào làm nương ngươi được.”“ta biết ngươi là nam nhân”. Lăng Tiểu Bảo vẫn bình tĩnh như trước mà trả lời.“Vậy sao ngươi còn bắt ta làm nương ngươi, ta không thể làm được đâu.” Bạch Miên ai oán nói.“Ta không quan tâm ngươi là nam nhân hay nữ nhân, ngươi rất tốt với ta, ta cũng rất thích ngươi, ta muốn ngươi làm nương ta thì ngươi phải làm nương ta.” Nói xong Lăng Tiểu Bảo bước lên phía trước nắm chặt lấy vạt áo của Bạch Miên không chịu Miên cười khổ, còn đang không biết làm sao thì vài đạo bóng đen từ đâu xuất hiện vây quanh hai người, đồng loạt mà quỳ xuống.“Đại hoàng tử, mời ngài về cung, mọi người trong cung đang tìm ngài.”Lăng Tiểu Bảo khuôn mặt nghiêm túc nói “được, ta biết rồi, mà các ngươi nhớ mang theo người này về cho ta, từ nay hắn sẽ làm nương của ta.”Bạch Miên chứng kiến cảnh tượng kia hiện tại còn đang ngốc lăng, đầu óc trì độn chưa hiểu chuyện gì.“không phải Tiểu Bảo nói hắn là cô nhi sao? Sao lại có nhiều người tùy tùng như vậy? còn cái gì mà đại hoàng tử…”Còn đang trong tình trạng tự vấn, Bạch Miên đã bị mấy ám vệ kia lôi mang đi, khi định thần lại đã thấy mình ngồi trên một xe ngựa xa hoa lộng lẫy, bên cạnh là Lăng Tiểu Bảo đang nhìn mình chằm chằm.“Tiểu Bảo, ngươi nên suy nghĩ lại đi, ngươi là hoàng tử thì thiếu gì người muốn làm nương ngươi, mà lúc nãy là ta không biết ngươi là hoàng tử nên mới làm như vậy.”Lăng Tiểu Bảo hai mắt rưng rưng, nước mắt đảo quanh như sắp rơi xuống, nghẹn ngào nói “Ngươi nói vậy nghĩa là, nếu biết ta là hoàng tử thì lúc nãy ngươi đã không cứu ta có phải hay không, ngươi ghét ta đến vậy sao? Hức…”Nhìn Lăng Tiểu Bảo mếu máo sắp khóc, tim Bạch Miên như có con dao đâm vào, cảm giác tội lỗi tràn ngập trong lòng. Muốn mở miệng nói, nhưng lại sợ hài tử kia sẽ khóc nhiều hơn, Bạch Miên đành phải lựa lời ngon ngọt mà nói.“Tiểu Bảo, không phải ta ghét ngươi, nhưng mà ta thân là nam nhân thì làm sao mà làm nương ngươi được, mà cho dù có làm nương ngươi thì ngươi cũng phải để ta về nói với gia đình chứ, ngươi cứ bắt ta đi như thế này…”Còn chưa nói xong, Lăng Tiểu Bảo đã nhào ngay vào lòng Bạch Miên, khuôn mặt tươi cười sáng lạng nói “Không sao, ngươi không ghét ta là được, ngươi là nam nhân ta cũng không quan tâm, còn gia đình ngươi thì ngươi cứ yên tâm, ta sẽ cho người đến báo lại, ta muốn thú ngươi làm phi tử cho phụ hoàng ta…”Bạch Miên nghe đến đây thì tay chân bủn rủn, thật muốn dập đầu vô gối mà chết quách cho rồi. Tại sao cái cớ sự này lại rơi trên đầu cậu chứ, thật phiền phức…Thôi thì cứ thuận theo tiểu hài tử này một lúc cho nó vui vẻ vậy, dù sao hoàng thượng cao cao tại thượng kia cũng không muốn thú một thê tử là nam nhân đâu, suy nghĩ như vậy, Bạch Miên lúc này đành phải ngoan ngoãn ôm đại hoàng tử mà tiến cung…Bạch Tô cùng 3 biểu muội của mình đứng chờ Bạch Miên đến sốt ràng cậu nói chỉ đi mua kẹo, mà sao lâu như vậy vẫn chưa trở lại. Nghĩ chắc hẳn là cậu bị lạc đường, cho nên Bạch Tô cùng 3 người tản nhau ra tìm Tô vừa tìm vừa hỏi thăm người dân xung quanh, được một lão bá nói thấy có một nhóm người bắt cậu lên xe ngựa, rồi đi nghe xong thì mặt hắn trắng bệch, trong lòng vô cùng lo lắng cùng sợ hãi, rốt cuộc thì đệ đệ của hắn gây ra chuyện gì đến mức bị người bắt đi. Rốt cuộc là ai đã bắt đệ đệ của Tô nhanh chóng cùng 3 vị tỷ muội về nhà bàn bạc với phụ thân tìm cách để cứu Bạch hoàng tử cùng Bạch Miên về tới cung, tiểu hài tử kia đã nhanh chóng kéo Bạch Miên đang khó hiểu không biết là hài tử này muốn dẫn mình đi đâu, trước mắt đã thấy một khuôn viên rộng lớn, dãy nhà xa hoa, to lớn được thắp đèn sáng rực rỡ, bên ngoài còn có quân lính canh gác nghiêm Miên trong lòng cảm thấy hơi hoảng sợ, cổ họng khô khốc mà nuốt một ngụm nước Tiểu Bảo vừa chạy vừa hô to “Lăng Ngọc, Lăng Dương, ta về rồi đây, các ngươi ra đây xem, ta tìm được nương cho chúng ta rồi.”Lăng Tiểu Bảo vừa dứt lời, một đám hài tử từ bên trong phòng nhào ra. Đứa nào cũng bộ dáng thấp bé, tròn tròn, mũm Miên há hốc mồm mà nhìn đám hài tử kia, trên trán mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Không phải lúc nãy cậu nghe nhầm chứ, mình làm nương cho một đám hài tử này sao.“Ca, ngươi đã về, ngươi nói ngươi tìm được nương cho chúng ta rồi sao?”“Nương sao? Nương của chúng ta ở đâu?”“Ở đâu…”Bảy hài tử đua nhau nắm lấy cánh tay Lăng Tiểu Bảo mà lắc điên cuồng, khuôn mặt lộ rõ sự vui Tiểu Bảo trấn an đám hài tử kia, bộ dáng trịch thượng kéo Bạch Miên qua nói “Người này từ nay là nương của chúng ta, à mà ta chưa biết tên nương nha, nương tên gì thế.”Bạch Miên vô hồn mà trả lời “Bạch Miên.”Lăng Tiểu Bảo vui sướng ôm lấy cánh tay Bạch Miên cười sáng Ngọc ánh mắt nghi vấn nói “Ca, người này là nương của chúng ta thật sao?”“Đúng vậy!”. Lăng Tiểu Bảo chắc nịch Miên muốn lên tiếng giải thích, còn chưa kịp mở miệng, 8 đứa hài tử kia đã nhanh chóng vây quanh cậu mà la hét “A, ngươi là nương của chúng ta sao? Thật vui, ta có nương rồi.”“Nương, ngươi có bộ dáng thật mập mạp.”“Nương, ngươi thật ấm áp.”“…”Bạch Miên không biết lúc này nên cười hay nên khóc, được 8 hài tử gọi mình là nương, còn có, chẳng lẽ cả 8 hài tử này không đứa nào có nương hết sao?Nghĩ tới đó thì Bạch Miên lại cảm thấy một trận đau lòng. Đưa tay xoa xoa đầu mấy tiểu hài tử, lấy từ trong túi ra một bao kẹo đường do Bạch Tô cho, phân phát cho mấy hài tử kia. Đứa nào nhận kẹo đều vui sướng hai mắt phát sáng, cười đến sáng lạn.“Các ngươi tên là gì?”. Bạch Miên hỏi.“Ta là Lăng Tiểu Bảo, ta là đại ca của bọn họ”. Sau khi Lăng Tiểu Bảo nói xong, từng hài tử cũng chỉ vào mình mà giới thiệu. “Ta là Lăng Ngọc, là nhị hoàng tử.”“Ta là Lăng Dương, là tam hoàng tử”.“Ta là Lăng Mẫn là tứ hoàng tử.”Sau khi mấy vị hoàng tử kia giới thiệu xong, ba cô công chúa nhỏ kia rụt rè nói “Ta là Lăng Tiểu Minh.”“Ta là Lăng Tiểu Kiều.”“Ta là Lăng Tiểu Hoa”.Nhìn những hài tử non nớt, Bạch Miên mĩm cười nói “Các ngươi không ai có nương hết sao?”“Chúng ta không biết, lúc sinh ra đã không có nương rồi, những người trong cung nói, phụ hoàng ta tướng sát thê, cho nên hắn cưới ai về, cũng không ở lâu được, có người chết, có người trốn khỏi hoàng cung mà đi, cho nên 8 người chúng ta từ trước đến nay không ai có nương, còn phụ hoàng thì suốt ngày bận việc triều chính cùng trốn đi chơi, căn bản là không lo cho chúng ta.” Lăng Tiểu Bảo ai oán Miên nghe hài tử nói như vậy, cũng đành phải im lặng, cậu bây giờ không thể mà mở miệng từ chối được, nhìn những ánh mắt rưng rưng như muốn khóc kia, nếu như cậu từ chối thật, chỉ sợ tối nay hoàng cung sẽ ngập tràn tiếng khóc trẻ con mất…Lăng Dương nhìn Bạch Miên ý chí có vẻ đã lung lay, liền nhanh miệng nói “Đại ca chúng ta đưa nương đến gặp phụ hoàng đi.”Cả đám đồng thanh đáp ứng, không để Bạch Miên thay đổi ý định, liền đem người kéo hoàng Tiêu Nghệ từ ngày bị bắt về đây đã chịu an phận thủ thường, không nháo ra sự tình gì nữa, rất an phận ở lại trong cung mà làm trong thư phòng nhìn ra ngoài cửa sổ, Lăng Tiêu Nghệ suy nghĩ một chút rồi buông một tiếng thở dài “Ai, hôm nay có lễ hoa đăng.”Ánh mắt u buồn, cô đơn mà nhìn về một khoảng không vô định, Lăng Tiêu Nghệ đột nhiên lên tiếng “Tiểu Trụ tử, mấy ngày nay có thư báo của Lưu Huân tướng quân không?”Tiểu Trụ tử đứng hầu bên cạnh, nhìn Lăng Tiêu Nghệ, sau đó cúi đầu nói “Bẩm hoàng thượng, không có, mấy ngày nay Lưu tướng quân không hề gửi thư về.”“Không có gửi thư về sao?”“Được rồi, ta muốn nghỉ ngơi, ngươi lui ra đi.” Lăng Tiêu Nghệ đứng dậy phân phó cho tiểu Trụ tử, ánh mắt cô đơn kia cũng nhanh chóng mà biến Trụ tử lui ra ngoài, nhẹ nhàng mà khép cửa Tiêu Nghệ nhìn ra bên ngoài một chút, lại thở dài “Có lẽ ta thực sự không nên có quá nhiều hy vọng về ngươi?”Bước về tẩm cung của mình, còn chưa kịp thoát ngoại bào mà nghỉ ngơi thì một trận ồn ào làm cho Lăng Tiêu Nghệ nhíu lại tinh thần, hắn nói “tiểu Trụ tử, chuyện gì ở bên ngoài mà ồn ào như vậy.”“Dạ, là mấy vị hoàng tử và công chúa, kéo một thiếu niên đến đây, nói là muốn gặp hoàng thượng có chuyện gấp.” Tiếng Tiểu Trụ tử từ bên ngoài truyền Tiêu Nghệ nhíu mày, suy nghĩ một lát, sau đó chỉnh đốn lại y phục, nói “Được, cho bọn chúng vào đi.”Dù sao hôm nay là lễ hoa đăng mà bản thân lại ít quan tâm đến bọn hài tử kia, Lăng Tiêu Nghệ lúc này cảm thấy có chút hối hận. “Có lẽ hôm nay phải bồi thường cho bọn chúng thật tốt mới được.”Cửa vừa mở, 8 hài tử như gió mà ùa vào, còn có một thiếu niên bộ dáng khả ái chậm chạp theo phía vào phòng tất cả đều quỳ xuống hành lễ “Phụ hoàng thánh an.”Bạch Miên vì là lần đầu diện kiến hoàng thượng cho nên cũng quỳ rạp dưới đất mà không dám ngẩng mặt lên nhìn, nếu như lúc này cậu mà nhìn thấy mặt hoàng thượng khả năng cậu sẽ té xỉu ngay tức khắc…Lăng Tiêu Nghệ nhìn đám hài tử kia cười nói “Đứng lên hết đi, hôm nay là hoa đăng, nhưng ta không ở bên cạnh các con, phụ hoàng cũng thật là tắc trách.”Lăng Tiêu Nghệ nói, ánh mắt liếc về phía thân ảnh tròn tròn đang quỳ dưới kia, thầm nghĩ “Ai, thật có điểm quen mắt.”Lăng Tiêu Bảo thấy phụ hoàng của mình nhìn chằm chằm nương mới của bọn chúng, thì vui mừng kéo Bạch Miên ra, vui vẻ nói “Phụ hoàng, chúng con tìm được nương mới rồi.”Lăng Tiêu Nghệ nghe nhi tử của mình nói như vậy thì lòng ngập tràn hứng thú, nói “Con tìm nương mới sao? Thật là khá đặc biệt, được rồi vậy thì bảo nương con ngẩng mặt lên cho phụ hoàng nhìn xem thử nào.”Bạch Miên nghe được ý chỉ, liền ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy khuôn mặt của Lăng Tiêu Nghệ, mặt cậu từ trắng chuyển sang xanh, từ xanh chuyển sang đen, lắp bắp sợ hãi, đưa tay chỉ Lăng Tiêu Nghệ nói “Ngươi…ngươi…ngươi…”Lăng Tiêu Nghệ nhìn biểu tình của Bạch Miên sau đó thì cười ha hả, những cảm giác buồn chán lúc nãy cũng biến mất vô tung vô ảnh “Ha hả, được lắm, được lắm, quả thật là có duyên quá đi, không thể ngờ lại gặp được ngươi…”Nhìn phụ hoàng vui vẻ như vậy, cả đám hài tử kia đều nhao nhao lên nói “Phụ hoàng, người thích nương mới này không, người hãy thành thân với nương đi.”Bạch Miên trong lòng hoảng sợ, thầm kêu không ổn, số cậu cũng quá là xui xẻo đi, chọc ai không chọc, lại chọc ngay hoàng thượng. Số cậu có lẽ đến đây đã tận rồi…Run rẩy hai chân, Bạch Miên nhanh chóng quỳ xuống nói “Hoàng thượng tha mạng, lần trước là tại ta không biết, nên mới làm như vậy, nhưng lỗi cũng là do người…a không không, là do ta không suy nghĩ trước sau…”Lăng Tiêu Nghệ nhìn Bạch Miên cuống cuồng đến nói không rõ lời, cười nói “Không sao, không sao, ta không có tính toán gì với ngươi đâu, dù sao cũng là do ta không đúng trước, ngươi cứ đứng lên đi.”Bạch Miên liếc mắt nhìn Lăng Tiêu Nghệ một cái, xem rõ biểu tình trên mặt hắn không có tức giận mới chậm rãi mà đứng lên, sau đó lui về phía sau mấy hài tử kia, mong sao hắn không có để ý tới bộ dáng Bạch Miên như con chuột nhỏ run rẩy kia, Lăng Tiêu Nghệ trong lòng cảm khái “Thật đáng yêu, con chuột chết này, bây giờ mới biết sợ ta sao?”“Hài nhi, ngươi nói muốn tìm nương, nhưng không phải tìm nương nên tìm nữ nhân sao? Sao lại tìm đến một nam nhân.” Lăng Tiêu Nghệ hiếu kì hỏi, không biết trong đầu mấy hài tử này nghĩ Tiểu Bảo không suy nghĩ nói “Không thể tìm nữ nhân được, có người nói, phụ hoàng không có duyên với nữ nhân cho nên không nữ nhân nào mà sống bên cạnh phụ hoàng được, không chết thì cũng bỏ ra khỏi cung, cho nên hài nhi nghĩ nếu như phụ hoàng khắc với nữ nhân, vậy thì tìm cho người một nam nhân, vậy là không sợ người chạy đi mất, cũng không sợ chết mất.”Lăng Tiêu Nghệ nghe nhi tử của mình nói như vậy thì xém cắn đứt đầu lưỡi của mình, khuôn mặt biến đen, nghiến răng nói “Hừ! đừng để ta biết được là người nào nói những tin này, ta mà biết được thì ngươi chỉ có chết.”Ở một nơi cách đó không xa, tại phủ vương gia, Lăng Tiêu Hàn cùng mấy vị huynh đệ đang cùng nhau thưởng trà không hiểu sao lại nhảy mũi một cái, sống lưng cũng lạnh đến run người. Thể loại Đam mỹ cổ trang, cung đình, 1×1, phúc hắc lưu manh công, đáng yêu béo thụ, đôi chính Lăng Tiêu Nghệ x Bạch vốn là bậc cửu ngũ chí tôn, nhưng tính cách ham chơi, nên thường xuyên trốn cung đi dạo làm cho các đệ đệ hết sức nhức đầu. Một ngày khác anh trốn cung đi tìm mỹ nữ nhưng chưa tìm được mỹ nữ thì bị đệ đệ Lăng Tiêu Hàn phái người đi anh nhanh nhẹn trốn dưới gầm giường nên binh lính không tìm thấy, cũng dưới này anh phát hiện ra được em. Nhìn em béo béo tròn tròn, lại trắng trắng nộn nộn như cái bánh bao, anh nhìn em mà chảy nước chỉ lại nhìn anh bằng cái ánh mắt đầy khinh khi vừa thoát ra khỏi gầm giường, em nhanh chóng đá cho anh một cái rồi chạy mất, anh tiếc hậm hực nhìn theo bóng dáng của em. Lúc sau nhìn đến túi tiền thì lại không cánh mà bay, hại anh trong kỹ viện bị sỉ nhục mà mất cả mặt, anh ngửa cổ lên trời mà thề…“Ngươi trốn cho kỹ đi, nếu để ta bắt được ta nhất định ăn ngươi đến không còn mẩu xương…”Mà hình như ông trời không phụ lòng người, mấy ngày sau em chỉ vì một cây kẹo hồ lô ngào đường mà bị đám con anh bắt về, đòi anh cưới em, để em làm mẹ chúng nó…Anh nhìn em mà cười âm hiểm…Cha em biết chuyện thì bắt trói em lại, dâng em đến tận miệng anh với lý do “Trung quân ái quốc” Và bắt đầu từ đó, em ngang nhiên trở thành vợ của vua một nước… Lăng Tiêu Nghệ sau mấy ngày vất vả thuyết phục mới có thể danh chính ngôn thuận mà mang Bạch Miên quay trở lại hoàng chưa kịp hưởng thụ cảm giác khoái lạc thì hắn lại phải tiếp tục gồng mình lên mà chống lại những người chuyên phá đám tình cảm của hắn và Bạch Miên kia…Về cung chưa được bao lâu, đám hài nhi của hắn vừa nghe được tin báo Bạch Miên đã trở lại, đã chạy ngay đến Lân cung bám lấy cậu mà không chịu rời đi. Nhìn đám hài tử đang vui đùa đến bất diện nhạc hồ kia, hắn thật sự hận đến nghiến răng, nhưng cũng không thể làm gì khác được, Bạch Miên tâm tính trẻ con cũng suốt ngày hùa theo bọn chúng mà chơi đùa, bỏ lại hắn bơ vơ chỉ có một mình, hắn thật sự rất hận nha…Chỉ sau vài ngày, Lăng Tiêu Nghệ không chút kiêng nể mà cho người lôi đám hài tử kia về lại cung của mình…Còn chưa kịp vui mừng vì đuổi được đám hài tử phá đám kia đi thì chuyện khác lại đột nhiên xuất hiện…Mà hắn cũng không biết vì lý do gì mà Lăng Tiểu Bảo đột nhiên đứng trước mặt hắn cùng Bạch Miên hùng hồn mà tuyên bố “Phụ hoàng con muốn cưới nương làm thê tử.”Vừa nghe câu nói này xong bao nhiêu trà trong miệng Lăng Tiêu Nghệ đều phun ra toàn bộ, trong khi đó Bạch Miên ngồi bên cạnh thì ngốc lăng ra…“Con nói nhảm cái gì vậy hả, nương của con là người của phụ hoàng, con quên cái ý tưởng điên khùng kia ngay lập tức.”Lăng Tiểu Bảo bĩu môi, cương quyết nói “Con nói rồi, con muốn lấy nương, mà con và nương cũng đã ước định rồi, nương còn nhận luôn vật đính ước với con rồi.”Lăng Tiêu Nghệ nghẹn lời, không biết nói gì, quay sang nhìn Bạch Miên, chỉ thấy cậu cười gượng gạo, sau đó khẽ gật nóng dồn lên tận đỉnh đầu, Lăng Tiêu Nghệ cảm thấy mấy dây thần kinh của mình cũng sắp đứt mất nghiến răng nói “Ai cho phép ngươi nhận lời đính ước với người khác hả? ngươi nên biết ngươi là nương tử của ta.”Bạch Miên bị Lăng Tiêu Nghệ gọi là nương tử thì có chút ngại ngùng, bĩu môi nói “Tại lúc đó ta cứ ngỡ ngươi bỏ rơi ta, ta cũng định rời khỏi hoàng cung, cho nên cũng hứa như vậy mà thôi, dù sao Tiểu Bảo cũng chỉ là một hài tử…”Lăng Tiêu Nghệ đem cậu ôm vào lòng mình, nhỏ giọng nói thì thầm “Ai, cũng tại ta không tốt, làm cho ngươi đau lòng như vậy, từ này về sau, ta sẽ không bao giờ khiến ngươi phải chịu bất kì thương tổn nào nữa đâu.”Nói xong, Lăng Tiêu Nghệ hôn nhẹ lên môi cậu một cái, Bạch Miên bị hắn hôn, cả khuôn mặt đều đỏ ửng như con tôm luộc. Dùng sức đẩy Lăng Tiêu Nghệ ra, cậu ngượng ngùng nói “Nghệ, ngươi sao có thể hồ đồ như vậy, Tiểu Bảo còn ở đây.”Lăng Tiêu Nghệ mặt vẫn không đổi sắc, liếc nhìn Lăng Tiểu Bảo một cái, ánh mắt hắn tràn đầy khiêu khích. Chỉ thấy Lăng Tiểu Bảo cả khuôn mặt đỏ ửng, sau đó mếu máo mà bật khóc nức nở “Oa oa con ghét phụ hoàng, phụ hoàng là người xấu, dám cướp nương của con.”Sau đó xoay người bỏ chạy mất dạng…Bạch Miên nhìn thấy Lăng Tiểu Bảo khóc thương tâm, cảm thấy có chút tội lỗi, muốn đuổi theo. Lại bị Lăng Tiêu Nghệ giữ lấy.“Ngươi muốn đuổi theo nó làm cái gì? ai bảo ngươi dám mở miệng ước định lung tung như vậy?”“Nhưng ngươi cũng không nên làm như vậy trước mặt Tiểu Bảo, nó chỉ là hài tử mà thôi.” Bạch Miên có chút tức giận Tiêu Nghệ bình thản mà nói “Có gì đâu chứ! Dù sao nó cũng phải biết ngươi là người của ta, sớm bỏ ý định đó trong đầu đi là vừa, ngoan lại đây nào…”Bạch Miên nhìn thấy Lăng Tiêu Nghệ ăn nói ngang ngược, không thể nói lại được lời nào, cậu tức giận mà hét lên “Lăng Tiêu Nghệ, ta ghét ngươi.”Sau đó xoay người chạy đi…Mà hắn nào để cho cậu chạy dễ dàng, hai ba bước là đã bắt được Bạch Miên, đem cậu vác lên mà quăng lên tràng kỹ gần đó, nằm đè lên, khóe miệng khẽ câu thành nụ cười nói “Ngươi ghét ta, thật sao?”Nhìn biểu tình đầy quyến rũ của Lăng Tiêu Nghệ, Bạch Miên không có ý chí mà gục ngã ngay tại chỗ, cả người đều đỏ ửng, tim đập liên tay không an phận của Lăng Tiêu Nghệ theo vạt áo mà mò vào bên trong sờ loạn. Ánh mắt thâm trầm như muốn nuốt chửng cậu, nói “Da thịt ngươi đúng thật là mềm mại, ta sờ qua bao nhiều lần vẫn thực thích đến không thể buông tay…”Bị người nói mấy câu tình sắc như vậy, Bạch Miên xấu hổ đến cực điểm, thực muốn trốn đi ngay tức Tiêu Nghệ cúi người hôn xuống đôi môi mê người kia, bàn tay cũng nhanh chóng mà tháo xuống y phục của Bạch đang cao hứng vì sắp được hưởng lạc, Lăng Tiêu Nghệ trong lòng không khỏi vui niềm vui còn chưa trọn vẹn, ngoài cửa truyền đến tiếng thông báo của Tiểu Trụ tử “Hoàng thượng có tam vương gia cùng Lâm công tử cầu kiến.”Lăng Tiêu Nghệ còn đang tận hứng, nào có thời gian mà tiếp đãi ai. Bỏ qua sự chống cự nho nhỏ của Bạch Miên, ngẩng đầu lên nói “Không gặp, ta đang bận.”Sau đó ngoài cửa là một mảnh im lặng. Cứ ngỡ rằng bọn hắn đã về, Lăng Tiêu Nghệ lại tiếp tục hưởng dụng bữa ăn mỹ vị của mình.“Nghệ, ngươi buông, có người gặp ngươi…”“không sao, họ đi cả rồi, Tiểu Miên, ngươi đứng có như vậy, từ khi về cung đến nay ta còn chưa chạm được vào ngươi mà.”Quả thật từ ngày về cung đến giờ, Lăng Tiêu Nghệ nhìn Bạch Miên gầy hơn trước, cho nên cố gắng nhẫn nhịn mà giúp cậu vỗ béo…Đến hôm nay cũng là cực hạn của hắn rồi…Còn đang hôn đến cao hứng thì đột nhiên “Cạch”. Cửa phòng hoàn toàn bị mở Tiêu Nghệ phẫn nộ mà nhìn hai con người trước mắt, trong khi đó Bạch Miên xấu hổ đến phát khóc, đem mặt mình giấu vào trong lòng Lăng Tiêu Nghệ.“Ồ! Chúng ta thật đúng là không có mắt mà, phá hoại chuyện tốt của ngươi rồi.” Lăng Tiêu Hàn cùng Lâm Tử Mặc cười thật giảo hoạt nhìn Lăng Tiêu chằm chằm hai con người kia bằng ánh mắt chứa ngàn đao, rốt cuộc Lăng Tiêu Nghệ cũng đành đứng dậy chỉnh sửa lại y phục của mình cùng Bạch Miên. liếc mắt, nói “Hai người các ngươi hôm nay rảnh rỗi không có việc gì làm hay sao, sao lại vào cung thăm ta như thế này.”Lăng Tiêu Hàn nhìn Lâm Tử Mặc một cái, sau đó nói “Ta cũng không muốn, chỉ là Tiểu Mặc nói chưa biết hoàng cung là như thế nào, cho nên hôm nay muốn ta dẫn vào đây chơi cho biết.”Lăng Tiêu Nghệ nghiến răng, trong lòng không ngừng oán thầm “Hừ! lúc nào không vào, sao lại vào lúc này chứ.”Lâm Tử Mặc nhìn Lăng Tiêu Nghệ, nở một nụ cười nghịch ngợm, sau đó tiến đến đem cái con người đang trốn sau lưng Lăng Tiêu Nghệ ra, ngắm nhìn một lúc, oa lên nói “Oa, ngươi là Bạch Miên sao, trông thật đáng yêu.”Nói xong hai bàn tay xấu xa mà nhéo nhéo hai má phúng phính của Bạch Miên sau khi về cung, Lăng Tiêu Nghệ không ngày nào là không cho cậu ăn bao nhiêu thứ ngon, bây giờ cả người cậu lại tròn tròn như xưa, hai má phúng phính, ửng hồng, đôi mắt to tròn, đen láy, thật khiến chọc người thích…Lăng Tiêu Nghệ nhìn bàn tay của Lâm Tử Mặc mà hai mắt phát hỏa, Bạch Miên thì không dám phản kháng, chỉ biết “Oa oa” mà lên nhìn về phía Lăng Tiêu Hàn, chỉ thấy hắn nhàn nhã ngồi một bên, cứ như không có việc gì. Lăng Tiêu Nghệ tức đến oán hận, trong lòng âm thầm khẳng định “Đây chắc chắn là trả thù!”Hắn cũng không thể làm gì hơn mà chỉ đứng nhìn, Lâm Tử Mặc cũng không nhìn đến sắc mặt hóa đen của Lăng Tiêu Nghệ, kéo Bạch Miên ra một góc riêng mà nói Tiêu Nghệ liếc nhìn Lăng Tiêu Hàn một cái, nói “Nếu có thời gian rảnh, sao ngươi không dẫn cậu ta đi du sơn ngoạn thủy đi, dẫn tới nơi hoàng cung nhàm chán này làm gì.”Lăng Tiêu Hàn không nhìn Lăng Tiêu Nghệ lấy một cái, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào bảo bối của mình, nói “Ai, trong này cũng có thứ để chơi đùa mà, khi nào Tiểu Mặc chán thì sẽ quay về thôi.”Hắn thực tức nha, thực căm hận nha, cho dù lúc trước hắn có làm gì, chuyện đó cũng đã qua lâu rồi, sao lại có thể nhẫn tâm mà phá hoại hắn như thế. Trong lòng không ngừng cầu mong cho Lâm Tử Mặc mau chóng chơi chán mà rời khỏi hoàng cung phòng, chỉ còn tiếng nói cười của Lâm Tử Mặc cùng Bạch Miên, hai huynh đệ nhà họ Lăng Thì chỉ ngồi im mà nhìn ngắm bảo bối của chuyện đến say mê, đột nhiên, Lâm Tử Mặc quay sang nhìn Lăng Tiêu Hàn, khuôn mặt ngây thơ mà nói “Hàn, ta nói, ta thực thích Tiểu Miên nha, cũng thực thích nơi hoàng cung này, hay là chúng ta ở lại trong này chơi một thời gian được hay không?”Lăng Tiêu Hàn nhìn bảo bối của mình, sau đó ngây ngốc cười, nói “Được, ngươi muốn sao thì cứ như vậy đi”.Lời vừa dứt, Lăng Tiêu Nghệ đã nhanh chóng đứng dậy mà hét lớn “Không được, các ngươi ở trong cung này làm gì, mau về vương phủ của mình mà hưởng thụ đi”Lăng Tiêu Hàn cùng Lâm Tử Mặc lia một ánh mắt đáng sợ về phía Lăng Tiêu Nghệ, còn Bạch Miên thì dùng ánh mắt cầu xin đáng thương nhìn hắn, hỏi hắn làm sao có thể nói “Không”.Trong lòng Lâm Tử Mặc âm thầm cười trộm “Hừ! Lăng Tiêu Nghệ, xem ta làm như thế nào mà chỉnh ngươi, cũng tại ngươi nghiệp chướng quá lớn mà thôi ha ha…”Lăng Tiêu Hàn biết Lâm Tử Mặc là muốn trả thù Lăng Tiêu Nghệ vì những chuyện trước kia, hắn cũng không nói gì, miễn làm Tử Mặc của hắn vui, chuyện gì hắn cũng chấp Miên thì lại vui sướng vì có bạn tri kỉ bên cạnh nói chuyện, Lăng Tiêu Nghệ thì âm thầm gào thét trong mấy ngày sau đó, Lâm Tử Mặc cơ hồ bám lấy Bạch Miên không buông, hết dẫn cậu đi đông, lại dẫn đi tây, làm cho Lăng Tiêu Nghệ mấy ngày qua cơ hồ không thể nào mà nhìn được mặt Tiêu Nghệ hận a, hắn nhẫn nhịn bao nhiêu lâu như vậy, cứ ngỡ Lâm Tử Mặc chỉ chơi trong hai ba ngày sẽ chán, không ngờ lại kéo dài hơn một nhớ cậu đến phát điên rồi, không thể tiếp tục chịu đựng, Lăng Tiêu Nghệ tìm đến Lăng Tiêu Hàn để thương nay Bạch Miên rủ Lâm Tử Mặc đi ngâm suối nước nóng, nơi này là do Lăng Tiêu Nghệ cho người xây nên, muốn cho cậu hưởng thụ thoải mái, cũng muốn chút ý đồ đen tối…Nhưng còn chưa kịp thử qua lần nào thì bao nhiêu chuyện phát Miên không biết ý đồ đen tối của Lăng Tiêu Nghệ, vẫn vô tư mà rủ Lâm Tử Mặc đi. Bạch Miên biết Lâm Tử Mặc là cố ý chọc phá cậu và Lăng Tiêu Nghệ, có lẽ hôm nay cậu sẽ nói chuyện với Tử Mặc một chút. Bởi vì cậu cũng nhớ Lăng Tiêu Nghệ rất nhiều Tử Mặc nghe Bạch Miên mời ngâm suối nước nóng, rất hưng phấn mà nhận lời, bảo cậu cứ đi trước, hắn về phòng nói với Lăng Tiêu Hàn rồi sẽ đến sau…Bạch Miên thoát y phục của mình, duỗi thân người chìm trong bồn trong hồ ấm vừa, ngâm mình bên trong đặc biệt thoải mái, toàn thân đều được thả lỏng, Bạch Miên mềm nhũn dựa vào bờ, nhắm mắt lại hưởng động cánh tay, dòng nước ấm áp quét qua làn da nhạy cảm, cũng giống như được tình nhân vuốt veThật là thoải sau cậu nhất định phải gọi Lăng Tiêu Nghệ cùng tới đây mà tắm mới được em tự dâng mình vào miệng sóiĐang mơ mơ màng màng nghĩ, đột nhiên nghe được một tiếng bước chân thật nhẹ Mặc tới rồi sao?Bạch Miên giật giật thân thể, trong làn sương mù, nhìn không rõ bộ dáng của đối phương, không biết có phải hay không bản thân do ngâm mình ở trong nước ấm quá lâu, chỉ cảm thấy người đứng đối diện có chút cao lớn. Nhìn xuyên qua sương mù, chỉ có thể mơ hồ thấy một thân ảnh, tại sao rất giống Lăng Tiêu Nghệ a?Bạch Miên loại bỏ ý tưởng này ra khỏi đầu, lấy tay giữ gáy làm cho mình thanh tịnh một chút, cười nói “Ta thấy ngươi chưa đến, tự mình ngâm trước rồi.”“Ừ.” Đối phương đơn giản nói Miên xoay người sang chỗ khác đưa lưng về phía người kia, nằm dọc theo hồ tắm, hai chân vẫn tiếp tục ngâm trong nước khoan khoái dễ biết tại sao, hôm qua cùng Lâm Tử Mặc nói chuyện phiếm cảm giác rất vui vẻ, nhưng bây giờ toàn thân không có gì che đậy, lại luôn cảm thấy lúng cảm giác phức tạp này Bạch Miên cũng không rõ ràng lắm, không thể làm gì khác hơn là đưa lưng về phía người kia, tránh nói không ra quái chính là, Bạch Miên chỉ cảm thấy có một loại cảm giác bị áp bách từ từ tiến tới gần, hơn nữa hơi thở đó, đặc biệt quen thuộc, hơi thở mãnh liệt ấy chậm rãi vây quanh lấy chính Miên trong bụng cả kinh, vừa muốn quay đầu, đột nhiên bị người kia ôm tay nóng rực kia dọa Bạch Miên một trận, hơn nữa còn đặt ở phần nhạy cảm chỗ bụng dưới… Bạch Miên toàn thân cứng ngắc, cảm giác quen thuộc, rất giống Lăng Tiêu Nghệ…Chẳng lẽ là mình ngâm lâu quá thành mơ hồ, xuất hiện ảo giác sao?Cổ họng Bạch Miên căng lên, một hồi lâu mới thốt ra thanh âm “Ngươi…”“Là ta đây.”Bạch Miên toàn thân run lên, muốn xoay người, nhưng bàn tay hư hỏng kia lại cố đi xuống tìm kiếm. Bạch Miên giận đến đỏ mặt “Nghệ! tên hỗn đản này! Buông ra, sao ngươi lại ở chỗ này?”Sau lưng Bạch Miên là hô hấp nóng rực của Lăng Tiêu Nghệ, cậu chỉ cảm thấy làn da nhạy cảm phía sau mình đều như bị đốt cháy.“Ta có hẹn cùng với Tử Mặc ở đây…”Bạch Miên còn muốn hỏi rõ ràng, lại bị Lăng Tiêu Nghệ cắt đứt “Ngươi không muốn chúng ta cùng nhau sao? Mà tên Tử Mặc đó, giờ này chắc hẳn cũng đã bị ăn đến không đứng dậy được đi”“Ách…” Bạch Miên cứng họng, chỉ chốc lát sau, có chút áo não cúi đầu “Ta thật nhớ ngươi nga?”Lăng Tiêu Nghệ thấp giọng nở nụ cười, “ta cũng nhớ ngươi lắm, hôm nay cả ngày, ta sẽ hầu hạ ngươi tắm rửa.”“Không được…”. Bạch Miên rống lên một tiếng, Lăng Tiêu Nghệ nhanh tay vừa động, bỗng dưng cơ thể như có kích thích, thanh âm Bạch Miên bỗng nhiên thay đổi, thay vào đó là tiếng rên rỉ ngọt ngào, “A…”“Thoải mái sao?” Lăng Tiêu Nghệ nhẹ nhàng vuốt ve làn da đỏ ửng của Bạch Miên do ngâm mình trong nước nóng đã vì không nhìn thấy đối phương, chỉ có thể cảm giác được hơi thở nóng rực ở phía sau, cảm thụ được bàn tay ấm áp trên da thịt, còn có ngón tay thon dài đang vuốt Bạch Miên đột nhiên đỏ lên, bởi vì bộ vị ở dưới nhờ hắn mà đã dựng thẳng lên Tiêu Nghệ cười để cho Bạch Miên xoay người lại, nhìn con chuột nhỏ toàn thân phiếm hồng, không kìm được cúi đầu hôn xuống.“Ngô… Ừ…”Bạch Miên bởi vì tắm nước ấm thoải mái mà cơ thể buông lỏng, toàn thân vô lực, ngược lại càng khiến cho người nào đó tận dụng triệt bồn tắm nóng hôi hổi, Lăng Tiêu Nghệ nhẹ nhàng ôm eo Bạch Miên, ôn nhu hôn cậu. Bạch Miên mơ mơ màng màng đáp lại, chỉ cảm thấy trong hồ tắm này nhiệt độ càng ngày càng cao, không khí tựa hồ không như bình thường, hô hấp có chút khó mũi cảm nhận được hơi thở của Lăng Tiêu Nghệ, có cảm giác an tâm, khiến cho Bạch Miên không khỏi muốn tới Lăng Tiêu Nghệ hôm nay, chẳng biết tại sao đột nhiên trở nên ác liệt ý khiêu khích dục vọng của Bạch Miên, khiến cậu khó chịu hơn bình thường… Bạch Miên nghiến răng nghiến lợi, không thể làm gì khác hơn là chủ động vươn tay ôm lấy Lăng Tiêu quả, con chuột nhỏ không chịu được kích thích mà rơi vào tay con lang nào đó…Bởi vì tắm mà lộ ra vẻ mềm mại đáng yêu của cậu, bị Lăng Tiêu Nghệ ôm thật chặt vào trong ngực, một tay đang vuốt ve cái mông tròn tròn cao cao, một cái tay khác theo bả vai hoạt động, cừ từ từ trượt dài trên thân thể phiếm hồng động lòng người tay cuối cùng dừng ở hậu huyệt, mượn nước ấm nhẹ nhàng đi vào.“A!” Bạch Miên thét chói tai, rồi mới từ mơ hồ trở lại tỉnh táo, mới vừa rồi bị hắn “vuốt ve” đến sắp ngủ thiếp đi, không ngờ lúc tỉnh lại lại là tư thế Miên muốn đẩy hắn ra, kết quả cái mông bị nhấc cao hẳn lên, hai chân bị đặt lên eo, toàn bộ sức nặng của cơ thể đều là cậu nhận lấy.“Ngươi sẽ không phải muốn ở chỗ này đi?! Có lầm hay không, nơi này còn có người bên ngoài a… Ngô…”Bị nụ hôn nhiệt tình cắt đứt, Bạch Miên vẫn không phục, hai tay dùng sức đẩy đối phương ra.“Đồ ngốc, ta đã cho họ đi hết rồi…” Sau một nụ hôn dài, Lăng Tiêu Nghệ ghé tai Bạch Miên thấp giọng, nở nụ cười, “yên tâm đi, sẽ không còn bất kì ai quấy rầy chúng ta nữa đâu.”Bạch Miên mở to mắt, cảm giác một vật cứng rắn để ngay trước hậu huyệt, bị làm cho hoảng sợ đến toàn thân cứng Tiêu Nghệ thở dài, “Đã lâu như vậy mà cơ thể của ngươi vẫn không nhớ đến ta sao?”Nói xong liền thẳng lưng, lấy dục vọng cứng rắn của mình nhẹ nhàng ma xát hậu huyệt của Bạch Miên mặt đỏ lên, “Tuy có muốn, nhưng cũng không thể ở trong này, thật xấu hổ.”Lăng Tiêu Nghệ nói “Nhưng ta thì lại nhớ ngươi đến sắp phát điên rồi có biết hay không?”, tiếp tục ma sát bắp đùi nhạy cảm của cậu.“Kia… vậy chúng ta về phòng.” Bạch Miên tức giận trợn mắt nhìn hắn một cái, kỳ thực cậu cũng muốn, bởi vì từ lúc về cung đến nay hai người liên tục bị quấy rầy, cho nên không có không gian riêng, cũng đã lâu cũng chưa cùng hắn thân mật qua là, ở nơi này khiến cho Bạch Miên có chút lúng túng.“Không sao, ở đây cũng tốt mà. Ta đã sớm muốn mang ngươi đến đây” Lăng Tiêu Nghệ cười rất ôn nhu, tay ôm lấy mông Bạch Miên, nhẹ nhàng nhéo nhéo, “Có thể không? Ta rất muốn ngươi.”Tại sao nói trực tiếp như vậy! Làm cậu xấu hổ qua đi thôi…Bạch Miên khẽ cúi đầu, rốt cục cũng gật đầu một lại là nét cười của Lăng Tiêu Nghệ.“Đã nhiều lần như vậy, ngươi vẫn còn chưa quen sao?” Lăng Tiêu Nghệ cắn cắn lỗ tai Bạch Miên, cậu ấp úng không ra tiếng, hậu huyệt đột nhiên một trận đau đớn, dục vọng nóng rực từ từ đẩy vào, cảm giác hậu huyệt bị căng ra, khiến cho Bạch Miên phải kêu lên.“A! ngươi chậm một chút!”“Được! Ta sẽ thật chậm.” Lăng Tiêu Nghệ cúi người tới, hôn lên khuôn mặt không biết là bởi vì tức giận hay là bởi vì xấu hổ, trở nên đỏ bừng, còn có bởi vì hơi nước mà lộ ra đôi môi hồng đặc hắc, con chuột con của hắn ngâm trong suối nước nóng xong thật mê người đi. Hắn phải thường xuyên đưa cậu đến đây mới được.“Cái kia…” Tại sao lại dừng lại, ngươi định hành hạ ta hả? Bạch Miên căm tức liếc mắt nhìn hắn, mà Lăng Tiêu Nghệ lại làm như có vẻ rất vô Miên hung hăng trợn mắt nhìn Lăng Tiêu Nghệ một cái, hai chân kẹp lấy hông hắn, thắt lưng xoay xoay, cảm giác sung sướng khi thành công khiến cho Lăng Tiêu Nghệ thở dốc.“Nghệ, ngươi đừng có trêu đùa ta nữa, nơi đó của ta thật khó chịu.” Bạch Miên cũng cảm thấy mình nói lời như thế thật quá mất mặt, đem đầu rũ xuống, chôn trong vai hắn, khó chịu hừ một tiếng “Đáng ghét.”Lăng Tiêu Nghệ cười cười, yêu thương để cho Bạch Miên ôm bả vai của mình, cả người đều quấn trên người mình, đỡ lấy mông của cậu, từ từ trừu bồn tắm nổi lên rất nhiều bọt nước, những đợt sóng cứ liên tiếp vỗ vào bờ tường bằng đá, vừa mạnh lại vừa có tiếng trong phòng hơi nước càng ngày càng nhiều, thỉnh thoảng truyền đến tiếng rên rỉ ngọt ngào, tiếng thở dốc cũng càng ngày càng kịch lâu sau, Lăng Tiêu Nghệ rốt cục phát tiết ra ngoài, ôm Bạch Miên tựa vào bên cạnh bờ, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve làn da bóng Miên dựa vào người hắn thở, thở hổn hển thật lâu, lúc này mới bình tĩnh trở thương ở bên tai của Bạch Miên mà nhỏ giọng thì thầm “Ngươi có biết để đá được cái tên Tử Mặc kia đi, ta phải hứa với Lăng Tiêu Hàn là trong thời gian tới, chỉ có một mình ta lo chuyện triều chính, ngươi thấy ta có khổ cực không hả, vì ngươi mà không luyến tiếc chịu khổ, ngươi phải yêu thương ta thật nhiều đó.”Bạch Miên nhìn bộ dạng ủy khuất của Lăng Tiêu Nghệ, cảm thấy hắn thật đáng yêu, cậu đột nhiên phì cười, nói “Được, ta sẽ cố gắng yêu thương ngươi thật nhiều.”Nói rồi lại hôn lên đôi môi của Lăng Tiêu người ở trong hồ tắm mà làm loạn cả một ngày…Trong khi đó, Lăng Tiêu Hàn thần thanh khí sản, ôm lấy Lâm Tử Mặc vừa bị mình dày vò rời khỏi hoàng lòng âm thầm cảm khái “Ai, thời gian tới ta thật tự do hưởng lạc…”Quả thật hắn cũng rất mừng khi Lăng Tiêu nghệ đã bỏ được chuyện cũ mà tìm được người mà mình toàn tâm toàn ý yêu thương…Lại nhìn vào bảo bối nằm trong vòng tay của mình, Lăng Tiêu Hàn khẽ nở nụ cười hạnh phúc. “Hắn cũng thật hạnh phúc khi có được bảo bối đáng yêu như vậy…” Lăng Tiêu Nghệ kiểm tra lại trong người, nhưng tìm hoài mà vẫn không thấy túi tiền của mình đâu. Lại nhớ đến thiếu niên đáng yêu kia, hắn ôm lấy đầu mà cười khổ.“Ai, thật là, gặp ai không gặp, lại gặp ngay một tên trộm vặt…”Tú bà cùng Ngọc nhi đứng ở bên cạnh nhìn khuôn mặt lúc xanh lúc trắng của Lăng Tiêu Nghệ cảm thấy thật khó Tiêu Nghệ ho nhẹ vài tiếng nói “À, ta bị ngươi ta lấy mất túi tiền rồi, bây giờ ngươi để cho ta về, ta sẽ cho người mang tiền đến trả lại cho ngươi được chứ”.Tú bà từ một khuôn mặt nịnh nọt dần dần biến sắc, dùng ánh mắt khinh bỉ mà nhìn Lăng Tiêu Nghệ “Cái gì? Ngươi không có tiền sao? Thật là không biết xấu hổ mà, không có tiền mà đòi đi phiêu kỹ.”Lăng Tiêu Nghệ cảm thấy gân xanh của hắn cũng đã nhảy tưng tưng trên trán, cố nén tức giận xuống, tươi cười nói “Ta không phải không có tiền, mà là tiền ta đã bị một tên trộm vặt lấy mất rồi.” Sau đó không tiếc tặng cho Ngọc nhi một cái liếc nhi nhìn hắn cũng quay mặt đi, trong lòng không ngừng nói thầm “Hừ, Bạch công tử như vậy mà thèm trộm túi tiền của ngươi sao? Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng”.Tú bà một bộ dạng đánh đá chua ngoa nói “Hừ! vậy giờ ngươi tính làm sao đây, bộ tính ăn quỵt không trả tiền cho ta hả? hay là ngươi muốn ta bắt lên quan phủ”.Lăng Tiêu Nghệ lần đầu tiên trong đời cảm thấy vô cùng xấu hổ như thế này, hắn đường đường là vua của một nước, vậy mà ngày hôm nay lại bị mất mặt bởi cái chuyện ăn quỵt tiền, mà đã ăn được cái gì thì cũng được, đây hắn còn chưa được sung sướng chút nào, vậy mà lại bị bắt vì tội quỵt tiền do phiêu kỹ, hỏi hắn lúc này mặt mũi còn để ở Tiêu Nghệ nhìn tú bà nói “Ngươi đừng có vô lý như vậy? ta nói rồi ta có tiền nhưng bị tên trộm vặt trong phòng cô ta lấy mất, ta đã không truy cứu thì tốt lắm rồi, còn đòi bắt ta lên quan phủ sao?”“Hừ! không có tiền thì nói không có tiền, còn dám nói trong phòng Ngọc nhi có trộm, nếu có sao lúc ta vào không thấy tên trộm nào cả?” Tú bà không hề kiêng nể chỉ thẳng vào mặt Lăng Tiêu Nghệ nói.“Đúng vậy, đại gia, từ lúc ngài vào ta chỉ hầu hạ có mình ngài, ngài đừng đổ oan cho Ngọc nhi tội nghiệp, trong phòng ta nào có ai, lúc ngài vào phòng cũng đã thấy còn gì, ngài nói người đó trốn ở đâu chứ.” Ngọc nhi lên tiếng phủ Tiêu Nghệ cũng không thể cãi lại rằng hắn trốn trong gầm giường được, như vậy chẳng phải mất hết mặt mũi rồi sao?“Hừ! ta đây còn đang nghĩ các ngươi có phải là giở trò lừa gạc khách nhân hay không?”“Ai dô, không có tiền bây giờ dám giở thói ngang ngược nói ta quỵt tiền hay sao? Đúng là không thể tin được.”“Hừ!các ngươi nhìn ta trang phục như thế này mà nói ta không có tiền sao? Thật nực cười”.“Ai mà biết cho được, chỉ được có cái mã ngoài, bên trong hóa ra cũng chỉ là tên lưu manh nghèo kiết xác, một đồng tiền cũng không có”. Tú bà chanh chua đáp Lăng Tiêu Nghệ giờ đây còn đen hơn đáy nồi, chưa lần nào mà hắn thấy nhục nhã như thế này, từ trước đến nay chỉ có hắn chỉnh người ta, nào có ai dám chỉnh hắn chứ, vậy mà chỉ vì nhìn tên thiếu niên kia một chút, lại bị cậu ta làm cho mất hết mặt mũi…anh thật sự chỉ nhìn, chứ không có động tay hả, a nghệ.Giờ đây hắn phải đứng tại trong kỹ viện này mà cãi tay đôi với một nữ nhân sao? Nhân sinh của hắn, nếu để các đệ đệ thấy được, chẳng phải bọn hắn sẽ chỉ vào mặt mình mà cười đến vỡ bụng…Lăng Tiêu Nghệ lấy lại bình tĩnh, dùng giọng điệu hòa hoãn nói chuyện “Được rồi, ta nói các ngươi hãy để ta về đi, ta sẽ trả cho các ngươi thêm tiền, hiện tại trong túi ta không còn một cắc bạc nào hết.”“Hừ! cho ngươi về để ngươi chuồn mất sao? Ngươi nghĩ ta là con nít lên ba hả? chuyện này không lừa được ta đâu?” tú bà nhanh chóng trả lời.“Nếu ngươi sợ ta chạy mất thì cứ cho người theo phía sau ta là được”.“Ai mà biết đi được giữa đường ngươi có đánh người của ta rồi chạy mất thì sao? Thôi không nói nhiều nữa, không có tiền thì theo ta đến gặp quan phủ.”Nói xong tú bà lớn tiếng gọi mấy gia đinh cường tráng lại vây quanh Lăng Tiêu Nghệ. Lăng Tiêu Nghệ nhìn mấy nam hán to lớn này chỉ khẽ cười khẩy một với võ nghệ của hắn, những tên này chỉ là hạng tép riu. Nhưng lại nghĩ đến chuyện này cũng chẳng có vẻ vang gì, lại làm lớn chuyện thì cũng chỉ mất mặt hơn mà thôi. Chính vì vậy hắn cũng không trực tiếp động thủ mà ngoan ngoãn theo đám người kia đến quan sao với thân phận của hắn, quan phủ cũng sẽ nhanh chóng thả người ra mà phủ huyện đường…Vị huyện lệnh béo béo đưa tay lau đi mấy giọt mồ hôi lạnh đang chảy dài trên sáng sớm hôm nay, còn đang yên ổn mà nghỉ ngơi thì tam vương gia cho người đến gây sức ép, bắt hắn phải đi tìm một người, mà người này hắn đoán chắc là người có thân phận cao quý. Nếu không thì đâu cần tam vương gia đích thân đến nơi còn chưa tìm được, hắn còn đang vô cùng đau đầu. Thì một đám người đã kéo đến đòi kiện nha huyện lớn tuổi nhìn người nam nhân soái khí bức người đang hiên ngang đứng giữa công đường kia mà mồ hôi lạnh cũng thay nhau chảy người nói nhỏ vào tai quản gia “Cho người tới báo cho tam vương gia, người đã tìm được rồi.”Quản gia nhanh chóng lui về phía sau, sau đó nhanh chóng mất Tiêu Nghệ nhìn bóng dáng quản gia biến mất thì đành thở dài một cái đầy tiếc nuối “ai da, khó khăn lắm mới ra ngoài được, vậy mà…”Tú bà nhìn sắc mặt huyện lệnh lớn tuổi có vẻ rất kém, mà người bên cạnh gặp quan phủ cũng không chịu quỳ hành lễ. Tú bà cũng có chút chột dạ.“Đại nhân, tên này đến kỹ viện chơi đùa, lại không chịu trả tiền cho tiểu nhân, mong đại nhân đứng ra xét xử.”Huyện lệnh khẽ liếc mắt nhìn Lăng Tiêu Nghệ, lại bắt gặp ngay ánh mắt như có ngàn đao của hắn đành phải quay mặt đi không nhìn nữa.“Chuyện này, tú bà nói có thật không hả?” Huyện lệnh hỏi Lăng Tiêu nhàn nhã phe phẩy chiếc phiến trên tay, nói “Ta đã nói rồi, ta có tiền nhưng lại bị trộm mất, nên mới không có tiền trong người để trả cho bà ta”Huyện lệnh lại quay sang phía tú bà cười hiền từ nói “Ngươi cũng nghe hắn nói rồi đấy, hắn bảo hắn bị trộm mất hết tiền, ngươi nên thông cảm cho hắn một chút.”“Hừ! nếu đã mất hết tiền thì còn vào kỹ viện làm gì? Không phải là cố tình đến ăn quỵt hay sao?” tú bà đanh đá nói.“Ta đã nói, tiền của ta bị mất trong kỹ viện của bà”.“Hừ! ngươi còn dám nói mất tiền ở nơi của ta, ý ngươi là gì? Có phải ngươi nghĩ chúng ta lấy tiền của ngươi hay không?”“A, cái này là do bà nói, ta không có nha, mà nếu nói vậy thì khả năng này cũng có thể lắm, nếu phải bắt xử thì ta nghĩ có lẽ là bắt bà trước đi.” Lăng Tiêu Nghệ hứng thú đáp trả lại từng lệnh nhìn hai người phía dưới khắc khẩu cũng không dám xen vào lời nào, dù sao một người cao cao tại thượng, hắn cũng không dám đụng đến, mà chuyện này cũng không thể không xét xử, nếu không xử thì cái danh huyện lệnh này của hắn chỉ để trưng thôi hay sao? Thôi thì cứ đành ngồi chờ tam vương gia tới vậy?Còn đang tranh cãi thì một nhóm người từ bên ngoài tiến vào, không khí trở nên im lặng hẳn Tiêu Nghệ dùng chiết phiến che đi mặt của mình, không dám nhìn người vừa bước lệnh nhanh chóng chạy ra, cười nịnh với Lăng Tiêu Hàn nói “Vương gia, người đã tìm được rồi.”Lăng Tiêu Hàn lia một ánh mắt sắc bén qua phía bên Lăng Tiêu Nghệ.“Hừ! tên khốn kiếp, suốt ngày gây sự, hại ta không được ở bên cạnh Tiểu Mặc mà chơi đùa. Ngươi cứ đợi mà xem.”Lăng Tiêu Hàn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh bàn huyện lệnh, nhấm một ngụm trà do người hầu vừa mang tới, ánh mắt nhàn nhã đảo quanh khắp những người đang quỳ ở bên dưới, nói “Đại nhân, ngài đang xử chuyện gì vậy?”.Huyện lệnh mau chóng đáp lời “Bẩm vương gia là, vị nam tử này vào kỷ viện, bị người trộm mất túi tiền, nên không có tiền trả cho tú bà đây… chuyện này chắc là có hiểu lầm gì.”Lăng Tiêu Hàn nhướn mày, ra vẻ rất ngạc nhiên nói “Hừ! cũng đáng, đi kỹ viện mà không mang theo tiền, cái này đúng là phải xử phạt.”Lăng Tiêu Nghệ đứng phía dưới nghe Lăng Tiêu Hàn nói mà tức đến đen cả mặt, cái này là muốn trả thù mình sao?Huyện lệnh khó xử nhìn Lăng Tiêu Hàn lại nhìn qua Lăng Tiêu Nghệ, ấp úng nói “Cái này…thật sự phải xử hay sao?”Lăng Tiêu Hàn liếc nhìn Lăng Tiêu Nghệ lại nhìn huyện lệnh nói “Vậy ngươi nói người phạm tội không bị xét xử thì nên làm như thế nào, thả cho hắn chạy loạn sao?”Huyện lệnh mặt đổ đầy mồ hôi, khẽ nhìn sắc mặt như muốn giết người của Lăng Tiêu Nghệ nói “Nhưng người này…không phải là người mà ngài cần tìm sao?”Lăng Tiêu Hàn nhấp một ngụm nước nói “Ai nói với ngươi, người ta cần tìm là hắn hả?”Huyện lệnh thật sự muốn rụng rời tay chân, hai người có gây sự thì cũng đừng có lôi huyện lệnh nhỏ bé như hắn đứng giữa gánh chịu hậu Tiêu Nghệ dùng ánh mắt chứa ngàn đao mà nhìn Lăng Tiêu Hàn, cái này là trả thù quá rõ ràng rồi…Lăng Tiêu Hàn cũng không thua kém, đáp trả cho hắn một ánh mắt đầy khiêu khích…“Người ta tìm không phải hắn, ta và hắn không có biết nhau, ngươi cứ xử theo luật là được.”Huyện lệnh run rẩy ra lệnh “Vậy thì bắt giam hắn trong ngục vài ngày đi”.Nói xong, Lăng Tiêu Nghệ bên dưới mặt từ trắng chuyển xanh, lại dần dần hóa đen…“Lăng Tiêu Hàn, ngươi nhớ kỹ ngày hôm nay đó…”. Lăng Tiêu Nghệ nghiến răng nói với Lăng Tiêu Hàn sau đó tiêu sái mà xoay người đi theo quân lính đến ngục Lăng Tiêu Nghệ bị nhốt vào ngục giam, Lăng Tiêu Hàn trong lòng tràn ngập thỏa mãn…Huyện lệnh nói với những người còn lại “Chuyện đã giải quyết như vậy các ngươi đã hài lòng hay chưa, nếu được rồi thì giải tán đi”.Tú bà nhìn Ngọc nhi sau đó cúi người hành lễ rồi đi mất, dù sao, lúc trước trong công đường cũng nhìn ra được tên ăn quỵt kia cùng tam vương gia có quan hệ. Họ cũng không ngu mà chọc phải hố Tiêu Hàn sau khi nhìn công đường không còn ai, mới đứng lên nói với huyện lệnh “Ngươi nhốt hắn một ngày, sau đó thì thả hắn ra, cho người đem tiền trả cho tú bà, nhớ canh chừng hắn cho cẩn thận, đừng để hắn thoát, nếu không coi chừng cái đầu của ngươi lệnh cung kính cúi đầu hành lễ, tiễn Lăng Tiêu Hàn đi ra khỏi cửa. Sau khi không còn nhìn thấy bóng dáng Lăng Tiêu Hàn đâu nữa mới khẽ vuốt ngực mà thở phào một cái. Sau đó lại dặn dò cho quân lính một mặt phải trông chừng Lăng Tiêu Nghệ, một mặt phải chăm sóc hắn cho tốt, không được thất lễ với mê túi tiền được may bằng lụa tơ tằm đặc biệt, đường thêu hết sức tinh xảo, Bạch Miên âm thầm cười đắc chí.“Hừ! dám đùa giỡn với ta sao? Thật không biết tự lượng sức mình, xem thử lần này ngươi có bị mất mặt hay không.”Bạch Miên ngửa mặt lên trời cười to một tiếng, sau đó cầm lấy túi tiền mà đi thẳng vào trong khách điếm nơi bán đồ ăn ngon nhất kinh cậu cũng không biết rằng, bản thân mình đã chọc tới ai. Cũng không biết chính việc này sẽ làm cho cuộc đời cậu từ đây thay đổi hoàn Tiêu Nghệ ở trong ngục không ngừng rủa thầm tên đệ đệ đáng chết của mình.“Hừ! Lăng Tiêu Hàn, ngươi được lắm, dám cho người bắt nhốt ta vào nơi này, ngươi còn không nể tình huynh đệ giữa ta và ngươi.”Đám ngục tốt vì nghe lời của huyện lệnh mà chăm lo cho hắn từng ly từng tý, không dám có bất kỳ sai sót nào. Vậy nên cơn tức giận của Lăng Tiêu Nghệ cũng dần giảm trong ngục, không có việc gì làm, đầu óc lại vẩn vơ suy nghĩ mà nhớ về thân ảnh tròn trĩnh đến cái cảm giác phấn phấn nộn nộn kia, Lăng Tiêu Nghệ đưa tay lên nhìn, sau đó nở một nụ cười mê người.“Hừ! con chuột chết kia, ngươi cứ đợi ta ra ngoài đi, xem ta xử ngươi như thế nào!”.Sau một ngày bị nhốt trong đại lao, ngày hôm sau Lăng Tiêu Nghệ được huyện lệnh đến tận nơi để tiễn bước ra khỏi cánh cửa quan phủ, Lăng Tiêu Nghệ khẽ động thắt lưng, mở chiếc phiến trên tay ra mà phe phẩy, nở một nụ cười mê người làm điên đảo chúng sinh, sau đó tiêu sái mà đi về phía một nhóm người đang ở đằng xa.“Hàn đệ, xem ra ngươi còn nhớ ngươi có một người huynh trưởng là ta, cứ ngỡ ngươi để ta chết trong cái ngục kia luôn rồi chứ.”Lăng Tiêu Hàn liếc mắt nhìn hắn một cái rồi nói “Hừ! để xem lần sau còn dám trốn ra khỏi cung nữa hay không? Lần sau mà để ta bắt được sẽ không nhẹ như hôm nay đâu.”Lăng Tiêu Nghệ giơ hai tay lên trời, biểu tình đầu hàng nói “Được…được lần sau ta sẽ không trốn nữa là được.”Lăng Tiêu Hàn dùng ánh mắt không tin tưởng nhìn Lăng Tiêu Nghệ nói “Được rồi, hồi cung thôi.”Ngước mặt lên nhìn trời một cái, Lăng Tiêu Nghệ khẽ nói “Con chuột chết kia, ngươi có trốn thì trốn cho tốt vào, đừng để ta bắt được, ta thề, ta mà bắt được ngươi thì ta sẽ ăn ngươi sạch sẽ không còn mẩu xương đấy”.Lập lời thề xong, Lăng Tiêu Nghệ tiêu sái bước lên xe ngựa được chuẩn bị trước mà rời đi.

bảo bối lại đây