Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: Một buổi tối, sau khi đã học bài xong, em bước ra sân, hít thở không khí trong lành của màn đêm yên tĩnh. Hãy tả lại. Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: Một buổi tối, sau khi đã học bài xong, em bước ra sân, hít thở không khí
Một buổi tối sau khi học bài xong, em ra ngoài hóng mát hãy tả lại hình ảnh xung quanh em lúc đó Hỏi đáp Đề thi Video bài giảng Khóa học Tin tức Cuộc thi vui Tìm kiếm câu trả lời Tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi của bạn; Đóng. Đăng nhập Đăng k Tin học. Công nghệ
lhA7o. Trời đã tối, tôi ra ngoài hiên nhà nhìn ngắm khoảng bầu không gian yên lặng của đêm khuya. Thiên nhiên tươi đẹp đã ban tặng cho chúng ta bao nhiêu vẻ đẹp kì thú , say mê lòng người . Nhưng có lẽ ánh trăng trong đêm khuya là món quà tuyệt diệu nhất , quý hoá nhất do tạo hoá ban tặng Khi màn đêm buông xuống , bóng tối mờ nhạt dần dần bao trùm khắp làng xóm . Những ngôi sao hiện lên mờ ảo rồi sau đó rõ dần . Chẳng bao lâu mặt trăng đã bắt đầu ló rạng to, tròn như chiếc mâm bạc đường bệ đặt trên bầu trới trong vắt , thăm thẳm cao. ánh trắng bàng bạc nhuộm khắp cây cối , ao hồ . Mặt sông mỉm cười vì thấy mình đẹp hơn khi mặc bộ đồ tím có vầng trăng sáng và có hàng ngàn ngôi sao lấp lánh như được dát bạc . Ánh trăng trải vàng trên vườn cây khiến những tàu cau, những tàu lá chuối sáng nhễ nhại những lá mít, lá vải, lá nhãn… đung đưa muôn ngàn vảy vàng, vảy bạc. Ánh trăng chảy tràn trên mặt đất làm cho côn trùng thích thú từ mọi hang hốc rủ nhau bò ra say sưa ca bài ca ri ri rả rích. Mấy chú chim không ngủ được vì trăng sáng cũng líu lo ca. Đôi chim câu vì trăng mà gù gù bên ô cửa tròn. Chú chó ngước nhìn trăng, sủa bâng quơ mấy tiếng gâu gâu, cái đuôi ngoe nguẩy tỏ ý vui mừng. Dưới trăng hoa ngâu, hoa dạ hương hoa mai chiếu thủy trắng xóa tỏa hương nồng nàn say đắm. Cỏ cây hoa lá lặng im , yên lặng như thấy hết được vẻ đẹp của đêm trăng hôm nay. Luỹ tre được ánh trăng soi vào thì đẹp hơn lên và như cảm nhận một thứ mà ánh trăng ban tặng cho mình , chị tre lại ca lên khúc nhạc đồng quê du dương và êm đềm biết mấy ! Thảm lúa vàng dập dờn trước gió nhấp nhô gợn sóng như từng lướt sóng nối đuôi nhau đén tận chân trới . Sao mà cảnh đêm trăng lại im ắng tĩnh mịch đến vậy ! mọi người đáng say sưa ngắm trăng . lũ côn ttrùng cất tiếng kêu ra rả như viết lên khúc nhạc về đêm . Cây lá như được rắc lên nhưng hạt vàng từ trên trời rơi xuống vậy . hương lúa tạo với hơi sương tạo nên hương thơm nhẹ dịu khó tả . Lác đác vài anh chị thanh niên đi dạo và ngắm trăng , họ cười nói râm ran và còn có các ông bà lão đi tập thể dục chi khoẻ ngướicũng tâm sự nho nhỏ thì thầm . Lũ trẻ con nô đùa đầu làng vui vẻ , ầm ĩ cả xóm , đang chơi oẳn tù tì, nhảy dây, chốn tìm…Mọi người tấp nập ngược xuôi như một ngày hội dưới trăng vậy. Nhưng hôi cũng đến lúc tàn. Già trẻ, gái trai ai về nhà ấy chuẩn bị nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt nhọc. Một đêm trăng yên tĩnh thật đẹp! Cảm ơn tạo hoá đã khéo tạo ra và ban tặng cho con người.
một buổi tối sau khi học xong ,em bước ra sân hít thở không khí trong lành của màn đêm yên tĩnh , hãy tả lại khung cảnh đó không chép mạng bài văn dài chép mạng bằng báo cáo . nhanh giúp mk vs mai mk phải nộp mà ko đc chép mạng
BÀI LÀMĐó là một buổi tối mùa hè. Ngồi học trong căn phòng nhỏ, em cảm thấy thật nóng bức và ngột ngạt. Khi đáp số của bài toán cuối cùng được chép nắn nót vào vở, em bước ra sân. Một cảm giác mát mẻ, khoan khoái và dễ chịu tràn ngập trong tâm hồn. Trăng mười bảy nên lên muộn. Giữa màn đêm thăm thẳm, vầng trăng tròn nhỏ và cao vời vợi lơ lửng như một cái đĩa bạc. Ánh trăng vàng nhạt, huyền ảo bao trùm lên cảnh vật quanh em. Trăng soi sáng sân nhà. Trăng soi mình trong đáy giếng. Khi em múc nước rửa mặt, cái gàu vừa chạm xuống mặt nước, bóng trăng liền tan ra, vỡ vụn thành muôn ngàn mảnh li ti, lấp lánh trong gàu nước mát khiến cho em cảm thấy tỉnh táo hẳn. Khu vườn cũng tràn ngập ánh trăng. Những bóng cây tối sẫm, in hình trên măt đất như rải thảm hoa. Gió thổi nhẹ làm cây lá xao động và tấm thảm hoa thay hình đổi dạng liên tục, làm em ngắm mãi không biết chán. Thoang thoảng trong gió mùi hương trái chín. Phải rồi ! Hương ổi đầu mùa đấy. Em bước tới. Dưới bóng trăng, có thể nhìn thấy thấp thoáng những trái ổi tròn lủng lẳng nấp sau lá. Hái trái ổi, đang thưởng thức vị ngọt giòn của nó, em chợt giật mình vì tiếng chim trong vòm lá. Chắc là chú chim này đang ngủ mô đấy. Vừa đoán em vừa búng tay vào mũi mình, tự giễu cợt cái tính nhát gan như thỏ đế. Trong bóng tối, một con ong bay vù ra, vo ve có vẻ rất khó chịu. Nó làm như chính em đã khuấy động giấc ngủ của nó vậy. Em bước vào sân, vươn vai làm mấy động tác thể dục cho đỡ mệt mỏi. Gió thổi nhẹ. Tiếng xào xạc của vườn cây lẫn trong tiếng kẽo cà kẽo kẹt của rặng tre đầu ngõ. Từ các ngôi nhà trong xóm, ánh điện vẫn thấp sáng trưng. Bây giờ vẫn chưa khuya lắm, có lẽ mọi người đang xem chương trình truyền hình. Tiếng nhạc. Tiếng cười nói. Tiếng gọi của ai đó. Chợt từ ngôi nhà nhỏ của bác An có tiếng khóc của bé Bi. Chắc nó đang ngủ dỡ giấc thì giật mình thức dậy. Tiếng ầu ơ của bác An vang lên. Lời ru trong đêm nghe thật dịu ngọt, sâu lắng, thiết tha. “Ầu ơ... cái ngủ mày ngủ cho ngoan”. Ngủ đi ! Bé Bi ơi ! Màn đêm yên tĩnh thế cơ mà. Bước vào nhà, em vẫn còn luyến tiếc cái không khí thoáng đãng, mát mẻ của trời đêm. Sau khung cửa sổ, vầng trăng tròn, vàng thắm vẫn lơ lửng trên vòm cao mênh mông. Em chợt thấy yêu vô cùng những hình ảnh quanh mình. Ngôi nhà nhỏ. Ngõ xóm quanh co. Mảnh vườn đầy hoa trái và cả những đêm hè yên tĩnh, mát mẻ này nữa. Giấc ngủ đến từ lúc nào, em cũng không rõ. Chỉ biết trong giấc mơ đêm ấy hiện lên một vầng trăng vàng thắm. Lơ lửng. Lơ lửng,...
Màn đêm cùng ánh trăng ngày xuân lấp lánh trên bầu trờiCùng làn gió cuốn đi thật xa những buồn phiền chốn đâyĐể những tháng năm qua đi, và kí ức sẽ tan biến điHòa mình vào khoảng không trên bầu trời đêm nayThời gian đã trôi qua thật nhanhEm mơ vê giấc mơ giờ đã tanNhìn quanh, chỉ còn căn phòng trốngGiọt lệ vẫn mãi rơi giữa màn đêmBuồn sao cứ vây quanh hoài thôiVẫn nhớ ngày đó em đã rất đauLà khi, ta bước đi thật nhanhVà rồi chẳng nhìn nhau dẫu 1 lầnCuộc sống đó chỉ là phù du, mà tại sao em lại cố gắngMãi đuổi theo, dù đã biết rằng sẽ không như mơTừng vì sao trên bầu trời kia, một vì sao sẽ hoài cô đơnCó phải là điều đương nhiên?Và nếu như chúng ta, từ lâu đã không chung con đườngThì không có lí do để em đợi chờ hình bóng anhGiờ nước mắt thôi không rơi, và em sẽ không còn ghét anhNgay khi mà chính em đang cười thầm trong timGiờ đây, giấc mơ lạnh lùng khiĐã tan vào quá khứ từ rất lâuVà ánh sáng điểm tô màu mắtTừng giọt nước mắt rơi, như hoa trong ánh nắng maiDù cho có trở về quá khứ, dù cho có yêu người lần nữaCũng không thể trở về lại ngày xưa ta bên nhauGiờ đây em phải làm sao đây, phải làm sao để có được nó?Trái tim của người em yêuGiờ em phải cố quên thời gian lúc em đi bên ngườiVà dường như trái tim của em đã vỡ tan mất rồiGiờ em sẽ không yêu ai, sẽ không có ai có thểLàm trái tim này vỡ tan như ngày người vội ra điNhững năm tháng năm xưa ta luôn có nhauBây giờ đã xa thật xaMàn đêm cùng ánh trăng ngày xuân lấp lánh trên bầu trờiCùng làn gió cuốn đi thật xa những buồn phiền chốn đâyĐể những tháng năm qua đi, và kí ức sẽ tan biến điHòa mình vào khoảng không trên bầu trời đêm nayMong ước này, em vẫn luôn luôn hi vọngNhành hoa kia sẽ chôn vùi đi những ngày xưa có nhauVầng trăng vẫn đang cô đơn, cùng với những ngôi sao ấyNhư đang thầm chiếu sáng cả bầu trời đêm nay
Ngày xửa, ngày xưa, có hai anh em nhà kia cha mẹ mất sớm. Người anh tham lam, khi chia gia tài liền chiếm hết nhà cửa, ruộng vườn cha mẹ để lại, chỉ cho người em một túp lều nhỏ và mảnh vườn, trong đó có cây khế ngọt. Người em không chút phàn nàn, ngày ngày chăm bón cho mảnh vườn và cây khế. Năm ấy, cây khế trong vường nhà người em ra quả rất sai. Từng chùng quả chín vàng như năng lúc lỉu trên cành. Người em nhìn cây khể mà vui mừng, tính đem bán để lấu tiền mua gạo. Một hôm, có con chim lạ từ...Đọc tiếpNgày xửa, ngày xưa, có hai anh em nhà kia cha mẹ mất sớm. Người anh tham lam, khi chia gia tài liền chiếm hết nhà cửa, ruộng vườn cha mẹ để lại, chỉ cho người em một túp lều nhỏ và mảnh vườn, trong đó có cây khế ngọt. Người em không chút phàn nàn, ngày ngày chăm bón cho mảnh vườn và cây khế. Năm ấy, cây khế trong vường nhà người em ra quả rất sai. Từng chùng quả chín vàng như năng lúc lỉu trên cành. Người em nhìn cây khể mà vui mừng, tính đem bán để lấu tiền mua gạo. Một hôm, có con chim lạ từ đâu bay đến ăn khế. Thấy cây khế bị chim ăn xơ xác người em ôm mặt khóc. Chim bỗng cất lời "Ăn một quả trả một cục vàng May túi ba gang, mang đi mà đựng" Người em nghe chim nói tiếng người lấy làm kinh ngạc, bèn vể kể cho vợ nghe. Hai vợ chồng may một chiếc túi vừa đúng ba gang, chờ chim đến. Hôm sau, chim bay đến, bảo người em ngồi lên lòng mình. Chim bay rất xa, dên một hòn đảo đầy vàng bạc giữa biển khơi bao la. Người em lấy vàng bỏ đầy túi ba gang rồi lại theo chim trở về nhà. Từ đó, người em trở nên giàu có. Người anh nghe thấy em giàu liền sang chơi và lân la hỏi chuyện. Em không giấu giếm kể lại cho anh tường tận mọi điều. Người anh nằng nặc đòi đổi nhà cửa ruộng vườn của mình lấy mảnh vườn và cây khế, người em dù không muốn nhưng thấy anh cương quyết quá cũng đành đởi cho anh. Mùa năm sau, cây khế lại sai trĩu những quả vàng chín mọng, người anh khấp khởi mừng thầm, ngày ngày ngóng chờ con chim lạ tới. Thế rồi một hôm, chim tới ăn khế, người anh giả vờ khóc lóc, chim cũng nói "Ăn một quả trả một cục vàng May túi ba gang, mang đi mà đựng" Người anh nghe vậy, mừng như mở cờ trong bụng, vội vã cùng vợ may một chiếc túi to thật là to. Hôm sau chim tới đưa người anh đi lấy vàng ở hòn đảo xa lạ nọ. Nhìn thấy vàng bạc châu bái trên đảo, người anh vội vàng nhết đầy túi to, lại còn giắt khắp người. Khi người anh leo lên lưng chim, chim phải vổ cánh mấy lần mới bay lên được. Vì quá nặng nên chim bay chậm, mãi vẫn ở trên biển. Chim bảo người anh vứt bớt vàng bạc đi nhưng anh ta không chịu. Chim nặng quá, nghiêng cánh, thế là người anh tham lam cùng túi vàng rơi xuống biển sâu, không bao giờ trở về được nữa. Hay ko mọi người , nếu hay xin cho bình luận Xem chi tiết
một buổi tối sau khi đã học bài xong